Mình đã đập đi xây lại blog không biết bao nhiêu lần, lần nào cũng loay hoay sửa giao diện, sửa cấu trúc. Nhưng cái rào cản lớn nhất với mình thật sự là chuyện viết, dù có trình bày và tổ chức tốt đến đâu mà không có nội dung thì cũng..bỏ hoang à.
Hồi đầu khi làm blog, mình cố tình thiết kế nó theo dạng News Feed để có thể xem mỗi bài viết là một cái status tự do như post Facebook, giúp mình đỡ áp lực khi viết vì kiểu có gì đăng nấy thôi. Nhưng sau một thời gian, mọi thứ bắt đầu lộn xộn và nó làm mình khó chịu.
Mình bắt đầu nghĩ nhiều hơn về việc vì sao chuyện viết lại khó khăn với mình tới vậy. À, chắc do đó giờ mình cực kỳ ít viết nên mình thiếu kỹ năng, thiếu nền tảng về chuyện viết. Dù có khá nhiều ý tưởng trong đầu nhưng để sắp xếp các ý và cách diễn đạt nó ra thế nào cho trôi chảy với mình là việc không dễ dàng chút nào.
(Sâu xa có thể xuất phát từ nỗi sợ bị đánh giá bài viết hời hợt, sáo rỗng hoặc viết tệ chăng?!)
Thời buổi AI, theo phản xạ mình đã đi nhờ AI viết hộ, nhưng mình vốn là một đứa khá khó chịu với các nội dung được viết bằng AI, nên hai dòng cảm xúc cứ giằng co nhau.
Cuối cùng, mình đã chọn ngừng viết.
Rồi mấy hôm nay mình lại muốn thử cố gắng một lần nữa, nên mình lại reset hết, đập đi xây lại.
New blog version - New me : )))
Lần này, về phần nội dung thay vì nhờ AI viết hộ, mình xây dựng một bộ Skill tên blog-coach.
Mình cần một người kèm cặp mình các kỹ thuật và tư duy khi viết, và blog-coach đóng vai trò đó: hướng dẫn mình cách xác định đối tượng đọc, cách diễn đạt cho phù hợp, bố cục ra sao, thông tin gì nên kể và thông tin gì không nên đưa vào bài viết.
Một thứ cực kỳ quan trọng mà skill này buộc phải tuân thủ: KHÔNG VIẾT HỘ MÌNH.
Nó được phép đưa ra một vài câu ví dụ để minh hoạ cho các chỉ dẫn, nhưng không được phép viết hộ mình, vì việc này dễ khiến mình làm biếng lắm.
Hy vọng với cách làm mới này, mình sẽ tự tin hơn khi viết và cảm thấy dễ chịu hơn với những gì mình đã viết ra. Cố lên!!